Quên đi anh

Cập nhật
13-01-2026
Thể loại
Lượt xem
1
Trạng thái
Chưa xác định

Ba giờ sáng, chồng tôi – Thẩm Triệt – mệt mỏi trở về nhà sau một ngày dài.

Trên người anh vẫn còn mùi thuốc khử trùng của bệnh viện, lẫn thêm chút hương nước hoa phụ nữ nhàn nhạt.

“Tĩnh Tĩnh, em vẫn chưa ngủ sao?” Anh bước chân nhẹ nhàng, giọng nói khàn khàn và mệt mỏi sau ba đêm trực liên tục.

Tôi ngồi trên ghế sofa, đẩy một xấp tài liệu lên bàn trà trước mặt anh.

“Anh ký đi.”

Anh ngẩn ra một lúc, cầm lấy tài liệu, đồng tử lập tức co rút khi nhìn thấy bốn chữ “Đơn ly hôn”.

“Ôn Tĩnh, em có ý gì đây?”

Tôi ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy kinh ngạc của anh:

“Ý là, chúng ta ly hôn.”

“Chỉ vì anh đi chăm sóc Nhiễm Nhiễm tối nay sao?”